Thú nhận về một điều ngu ngốc
- Được viết bởi: Haucan
- Chuyên mục: Riêng tôi
_Thú thật là tôi vừa mới làm những điều vô cùng ngu ngốc trên bờ tường nhà mình, ngay cả lúc này luôn. Tôi đã làm nhem nhuốc ngôi nhà. Tôi đã không làm theo đúng quy tắc tôi đã đặt ra. Quá khứ tôi đã chia sẽ quá nhiều về cuộc đời: cái thứ ngu ngốc đó đang làm điều gì kỳ cục vậy? Người lạ biết quá rõ về cuộc đời tôi và tôi thì vô tình trở thành một thằng sống "hề". Bạn đừng bao giờ giống như tôi. _Tôi cũng Không muốn dạy bất kỳ ai một bài học nào, cũng ko muốn ai tặng tôi bất kỳ một một món quà hay trái tim hay bàn tay ngón cái số một nào. /// //Tôi muốn nhưng không thật sự muốn nhận cái thứ hạnh phúc đó chút nào. Cái thứ hạnh phúc được lập trình + vô tình, có thể gây nghiện, có thể chiếm lấy hầu như thời gian và quyền kiểm soát bộ não như một thói quen lớn. Một ngày thiếu nó sẽ có vài người bực tức và dễ dàng nóng giận vô cớ. Họ đang dành tất cả tuổi thanh xuân và cuộc đời bị cuốn theo vô định trên dòng cuộc đời, dễ bị dối lừa và đối xử với nhau thật tệ bạc. Xin lỗi, tôi không muốn bị như vậy. Tôi nghĩ tốt nhất là bạn nên giữ thứ hạnh phúc đó (trái tim tật nguyền, ngón tay cái số 1) cho riêng bạn, tại vì tôi thấy bạn cần nó hơn tôi rất nhiều lần.:::: Tôi không cần nó! Tôi không thích sự ồn ào và cần sự yên tĩnh. Nhà là nơi nghỉ ngơi, "đây là nhà", tôi cần nhiều thời gian hơn để suy nghĩ nhiều hơn. Dù gì thì tôi cũng nên cảm ơn bạn, tôi cũng rất cảm kích vì các bạn đã dành những "thời gian quý giá" của mình quan tâm đặc biệt đến tôi. Nhưng ai đó cần _sự yên tĩnh. Xin lỗi đã nói thẳng. Lời thú nhận _Thú thật là tôi vừa mới làm những điều vô cùng ngu ngốc trên bờ tường nhà mình, ngay cả lúc này luôn. Tôi đã làm nhem nhuốc ngôi nhà. Tôi đã không làm theo đúng quy tắc tôi đã đặt ra. Quá khứ tôi đã chia sẽ quá nhiều về cuộc đời: cái thứ ngu ngốc đó đang làm điều gì kỳ cục vậy? Người lạ biết quá rõ về cuộc đời tôi và tôi thì vô tình trở thành một thằng sống "hề". Bạn đừng bao giờ giống như tôi. _Tôi cũng Không muốn dạy bất kỳ ai một bài học nào, cũng ko muốn ai tặng tôi bất kỳ một một món quà hay trái tim hay bàn tay ngón cái số một nào. /// //Tôi muốn hạnh phúc nhưng không thật sự muốn nhận cái thứ hạnh phúc đó chút nào. Cái thứ hạnh phúc được lập trình + vô tình, có thể gây nghiện, có thể chiếm lấy hầu như thời gian và quyền kiểm soát bộ não như một thói quen lớn. Một ngày thiếu nó sẽ có vài người bực tức và dễ dàng nóng giận vô cớ. Họ đang dành tất cả tuổi thanh xuân và cuộc đời bị cuốn theo vô định trên dòng cuộc đời, dễ bị dối lừa và đối xử với nhau thật tệ bạc. Xin lỗi, tôi không muốn bị như vậy. Tôi nghĩ tốt nhất là bạn nên giữ thứ hạnh phúc đó (trái tim tật nguyền, ngón tay cái số 1) cho riêng bạn, tại vì tôi thấy bạn cần nó hơn tôi rất nhiều lần.:::: Tôi không cần nó! Tôi không thích sự ồn ào, tôi cần sự yên tĩnh, nhà là nơi nghỉ ngơi. Đây là nhà của tôi. Dù gì tôi cũng cảm ơn bạn rất nhiều vì đã dành những "thời gian quý giá" của mình quan tâm đặc biệt đến tôi. Nhưng tôi cần _sự yên tĩnh. _Thật sự mà nói thì tôi không hề muốn nhận được sự ban phát hạnh phúc từ bất kỳ một người nào một chút nào. Có khi là bạn mới bắt đầu nhen nhóm về việc tìm hiểu về hạnh phúc thì tôi đã có liên tiếp hàng trăm ngày liên tục cảm nhận về nó. Có những lúc tôi còn cảm thấy rằng cuộc đời này thật kì diệu, tôi thật may mắn khi biết được và tận hưởng về những điều đó. Đã đạt được nó trong cuộc đời này rồi, cho dù đột chết đi cũng mãn nguyện vì cuộc đời này của tôi không hề lãng phí. Tôi không thích sự ồn ào, tôi cần sự yên tĩnh, nhà là nơi nghĩ ngơi. ><<<<Thú thật là tôi muốn nói thẳng với các bạn: "shut up", "ồn ào" "biến đi". Tôi cần thời gian để suy nghĩ.
Đừng gọi chúng tôi là "hậu cần", hãy gọi chúng tôi là "Hậu Can": Trung hậu & đảm can![]()
"Nếu bạn thích sự màu mè và bị điều khiển để sau đó là sự thật trần trụi. Chúng tôi không ép bạn. Ở đây chúng tôi trần trụi nhưng có những người như bạn: đầy nhiệt huyết để xây dựng cộng đồng vững mạnh và những cuộc đời đáng để sống hơn."
