- Được viết bởi: Haucan
- Chuyên mục: Riêng tôi
_Có phải rất nhiều bạn thông số chúng ta đang cảm thấy nhận ra có cái gì đó sai sai chúng ta đang suy nghĩ rằng ra được vô số những cái điều kỳ diệu mình cũng đã từng như thế và mình đã thay đổi rất nhiều trong những năm vừa qua.
Nghỉ nhiều rồi có điều này nữa không có gì lạ không có thời điểm hiện tại.
- Được viết bởi: Haucan
- Chuyên mục: Riêng tôi
_Tại sao tôi phải chứng minh điều đó là đúng trong khi bạn chẳng thể nào chứng minh được điều đó là sai. Mọi người đều có một niềm tin riêng ví dụ như bạn tin vào đạo Phật, anh ta tin vào đạo thiên chúa, cô ấy tin vào đạo Kitô giáo và tôi không tin vào đạo nào cả; tôi chỉ tin vào lẽ phải. 01ai được quyền phá hủy đi niềm tin của một người khác kể cả tôi và các bạn ở đây.
- Được viết bởi: Haucan
- Chuyên mục: Riêng tôi
Mùa hè những năm trước bạn cắm đầu vào công việc, mùa hè năm nay bạn lại tiếp tục lại cắm vào công việc.
Những cơn mưa "rào" đổ xuống.
Dẫu không ướt đầu.
Nhưng
Áo bạn vẫn ướt
Tại sao?
Ướt áo vì đẫm mồ hôi, những cơn mát không thể xoa dịu đi hết cái nóng của thời tiết và sự mỏi mệt.
Bạn có từng khóc
Bạn có từng khóc!
Có người sẽ nói: Đàn ông ai lại khóc bao giờ?
Còn nhận định của bạn thì sao?
Những người xung quanh bạn có vậy không?
Có phải là rất ít phải không?
Tôi nghĩ là vậy.
Theo tôi thì đàn ông cũng khóc chứ.
"ngay cả tôi cũng vậy"
Chả có gì phải xấu hổ cả.
Đó là sự thật
Tôi đã khóc vì đau quá, đã khóc vì cảm xúc vui quá, hay đau buồn quá, nói chung là cái nào tôi cũng có đủ.
Tôi là vậy nhưng: Có thằng đàn ông nào dám khẳng định vỗ ngực xưng tên rằng: "Không bao giờ" thì đó là thằng đàn ông tồi, lừa đảo và dối trá.
Đàn ông thật may mắn được Người ban cho sức mạnh, sự dẻo dai và sức chịu đựng tốt hơn phụ nữ một chút nên Nước mắt chảy ngược vào trong, không thốt nên lời. Đàn ông cố kìm nén cảm xúc, kìm nén cơn đau, kìm nén nỗi buồn, niềm vui vào bên trong.
Nhưng một khi, thử vượt quá giới hạn, nước sẽ tự trào ngược ra thành dòng, có khi còn khóc nhiều hơn phụ nữ nữa đó chứ; giống như đứa bé đầy nước thì tè ra, vậy thôi. Hh,
Bạn có tin không?
- Được viết bởi: Haucan
- Chuyên mục: Riêng tôi
_Thú thật là tôi vừa mới làm những điều vô cùng ngu ngốc trên bờ tường nhà mình, ngay cả lúc này luôn. Tôi đã làm nhem nhuốc ngôi nhà. Tôi đã không làm theo đúng quy tắc tôi đã đặt ra. Quá khứ tôi đã chia sẽ quá nhiều về cuộc đời: cái thứ ngu ngốc đó đang làm điều gì kỳ cục vậy? Người lạ biết quá rõ về cuộc đời tôi và tôi thì vô tình trở thành một thằng sống "hề". Bạn đừng bao giờ giống như tôi. _Tôi cũng Không muốn dạy bất kỳ ai một bài học nào, cũng ko muốn ai tặng tôi bất kỳ một một món quà hay trái tim hay bàn tay ngón cái số một nào. /// //Tôi muốn nhưng không thật sự muốn nhận cái thứ hạnh phúc đó chút nào. Cái thứ hạnh phúc được lập trình + vô tình, có thể gây nghiện, có thể chiếm lấy hầu như thời gian và quyền kiểm soát bộ não như một thói quen lớn. Một ngày thiếu nó sẽ có vài người bực tức và dễ dàng nóng giận vô cớ. Họ đang dành tất cả tuổi thanh xuân và cuộc đời bị cuốn theo vô định trên dòng cuộc đời, dễ bị dối lừa và đối xử với nhau thật tệ bạc. Xin lỗi, tôi không muốn bị như vậy. Tôi nghĩ tốt nhất là bạn nên giữ thứ hạnh phúc đó (trái tim tật nguyền, ngón tay cái số 1) cho riêng bạn, tại vì tôi thấy bạn cần nó hơn tôi rất nhiều lần.:::: Tôi không cần nó! Tôi không thích sự ồn ào và cần sự yên tĩnh. Nhà là nơi nghỉ ngơi, "đây là nhà", tôi cần nhiều thời gian hơn để suy nghĩ nhiều hơn. Dù gì thì tôi cũng nên cảm ơn bạn, tôi cũng rất cảm kích vì các bạn đã dành những "thời gian quý giá" của mình quan tâm đặc biệt đến tôi. Nhưng ai đó cần _sự yên tĩnh. Xin lỗi đã nói thẳng. Lời thú nhận _Thú thật là tôi vừa mới làm những điều vô cùng ngu ngốc trên bờ tường nhà mình, ngay cả lúc này luôn. Tôi đã làm nhem nhuốc ngôi nhà. Tôi đã không làm theo đúng quy tắc tôi đã đặt ra. Quá khứ tôi đã chia sẽ quá nhiều về cuộc đời: cái thứ ngu ngốc đó đang làm điều gì kỳ cục vậy? Người lạ biết quá rõ về cuộc đời tôi và tôi thì vô tình trở thành một thằng sống "hề". Bạn đừng bao giờ giống như tôi. _Tôi cũng Không muốn dạy bất kỳ ai một bài học nào, cũng ko muốn ai tặng tôi bất kỳ một một món quà hay trái tim hay bàn tay ngón cái số một nào. /// //Tôi muốn hạnh phúc nhưng không thật sự muốn nhận cái thứ hạnh phúc đó chút nào. Cái thứ hạnh phúc được lập trình + vô tình, có thể gây nghiện, có thể chiếm lấy hầu như thời gian và quyền kiểm soát bộ não như một thói quen lớn. Một ngày thiếu nó sẽ có vài người bực tức và dễ dàng nóng giận vô cớ. Họ đang dành tất cả tuổi thanh xuân và cuộc đời bị cuốn theo vô định trên dòng cuộc đời, dễ bị dối lừa và đối xử với nhau thật tệ bạc. Xin lỗi, tôi không muốn bị như vậy. Tôi nghĩ tốt nhất là bạn nên giữ thứ hạnh phúc đó (trái tim tật nguyền, ngón tay cái số 1) cho riêng bạn, tại vì tôi thấy bạn cần nó hơn tôi rất nhiều lần.:::: Tôi không cần nó! Tôi không thích sự ồn ào, tôi cần sự yên tĩnh, nhà là nơi nghỉ ngơi. Đây là nhà của tôi. Dù gì tôi cũng cảm ơn bạn rất nhiều vì đã dành những "thời gian quý giá" của mình quan tâm đặc biệt đến tôi. Nhưng tôi cần _sự yên tĩnh. _Thật sự mà nói thì tôi không hề muốn nhận được sự ban phát hạnh phúc từ bất kỳ một người nào một chút nào. Có khi là bạn mới bắt đầu nhen nhóm về việc tìm hiểu về hạnh phúc thì tôi đã có liên tiếp hàng trăm ngày liên tục cảm nhận về nó. Có những lúc tôi còn cảm thấy rằng cuộc đời này thật kì diệu, tôi thật may mắn khi biết được và tận hưởng về những điều đó. Đã đạt được nó trong cuộc đời này rồi, cho dù đột chết đi cũng mãn nguyện vì cuộc đời này của tôi không hề lãng phí. Tôi không thích sự ồn ào, tôi cần sự yên tĩnh, nhà là nơi nghĩ ngơi. ><<<<Thú thật là tôi muốn nói thẳng với các bạn: "shut up", "ồn ào" "biến đi". Tôi cần thời gian để suy nghĩ.
- Được viết bởi: Haucan
- Chuyên mục: Riêng tôi
Xin cảm ơn những người thân và những người anh em đã cho mình những cơ hội để thực hiện những phép thử mạo hiểm. Bên cạnh những thành công nhỏ thì không ít những lần thất bại làm lưu lụy đến cả anh em và mọi người. Xin lỗi "tôi" vì những lần đau. Tại vì tôi đã quá tự tin vào bản thân mình. Tôi cao ngạo, ảo tưởng; tôi luôn cho mình là đúng và chả khi nào biết suy nghĩ thấu đáo trong hầu hết mọi việc. Giờ ngẫm lại: thật là không biết “Cái gì là trời cao”, không biết “Cái gì là đất dày” Thế giới này thật rộng lớn, còn mình thì thật nhỏ bé. Người này giỏi sẽ có người khác giỏi hơn. Ở môi trường này, mình là giỏi nhất, tốt nhất nhưng ra một môi trường khác rộng lớn hơn, hoạt động quy mô hơn hoặc chuyên sâu hơn thì bản thân mình chả là cái đinh gì cả. Nói trước nói sau, chưa nói đến việc tiếp cận và cách phát triển của các chủ thể khác nhau.
